Mình về nghe thử thì thấy cũng lạ tai. Nghe lần một, lần hai thấy cũng hay hay. Nghe nhiều thấy nó cứ mộc mạc, đơn giản mà ghiền chết người. Đó là lần đầu tiên mình biết tới Phút Ban Đầu, biết tới Vũ, và biết tới dòng nhạc Indie.

Biết tới Vũ.

Khoảng hơn 2 năm về trước, mình rất ít khi nghe nhạc. Những bài nhạc nổi lúc đó như Sau tất cả hay Chắc ai đó sẽ về cũng rất ít khi nghe. Đối với nhiều người và ngay cả mình thì nghe nhạc là thứ không thể thiếu trong cuộc sống. Mỗi người đều có lý do riêng để tìm đến âm nhạc. Có thể là lúc chán, lúc đang buồn, đang vui, hoặc cũng có thể là không biết làm gì thì lấy nhạc ra nghe. Nhìn chung, nghe nhạc luôn là thứ tất yếu của cuộc sống.

Lúc đó việc nghe nhạc đối với mình sa sỉ lắm. Một phần vì cuộc sống hồi đó của mình khá bận. Quay đi quẩn lại hết vèo một ngày. Phần khác vì nhạc nhẽo đối với mình lúc đó sao mà chán quá. Nghe một hồi là chán. Nghe một hồi là thấy ong tai rồi.

Một thời gian cứ nghe đi nghe lại mấy bài trên bảng xếp hạng mp3, rồi nhaccuatui, rồi trên youtube. Nghe riết chán ngắt. Rồi bẵng một thời gian cũng chả buồn nghe nhạc lại nữa. Rồi cứ lặp đi lặp lại. Đến một lúc không thể tin được là mình đã quen với cuộc sống không âm nhạc từ ngày nào không biết.

Mình nhớ có lần đi ăn sáng, được thằng bạn giới thiệu cho nghe bài Phút Ban Đầu. Nghe tên thì thấy chả khác gì với mấy nhạc thị trường chán ngắt kia. Hỏi nó bài này của ai, thì nó nói của Vũ. Vũ là ai? Nó bảo chỉ Vũ thôi. Ông này ổng chỉ tên Vũ thôi.

Mình về nghe thử thì thấy cũng lạ tai. Nghe lần một, lần hai thấy cũng hay hay. Nghe nhiều thấy nó cứ mộc mạc, đơn giản mà ghiền chết người. Đó là lần đầu tiên mình biết tới Phút Ban Đầu, biết tới Vũ, và biết tới dòng nhạc Indie này.

Nghe Phút Ban Đầu quá ghiền, mình tìm thử mấy bài hát cùng tác giả. Thì thôi rồi, như một kho tàng mở ra. Lạ Lùng, Đợi, Mùa Mưa Ngâu Nằm Cạnh… Những bản tình ca, mà chỉ cần nghe nhạc là đã biết tác giả. Nó mang một màu riêng rất đặc sắc của Vũ, của dòng nhạc Indie.

“Anh nhớ, lần đầu, nhìn em, bầu trời như lên cao vợi, thì ra, em là của anh…”

Và dòng nhạc Indie

Hồi đó mình lên Youtube và Soundcloud để lùng sục thông tin tác giả. Quả thật không chỉ có mình mình, mà có cả hàng nghìn người đang theo dõi và follow Vũ. Tức có nghĩa, Vũ đã và đang là một người viết và hát nhạc có tiếng rồi. Điều đặc biệt là không quá nhiều người biết đến anh chàng này. Đó là khi Vũ chỉ đang nổi danh trong giới Underground. Với dòng nhạc Indie rất bắt tai người nghe này.

Nhạc Indie. Người ta định nghĩa Indie là dòng nhạc do chính tác giả tự sáng tác và trình bày. Không qua bất kỳ một tổ chức trung gian nào sản xuất với mục đích thương mại nào cả. Indie bắt nguồn từ “Independent” = độc lập = không phụ thuộc = một cái gì đó rất thật, của chính tác giả.

Đối với mình, Indie là một dòng nhạc rất mộc mạc, đơn giản và chả có gì cần phải lo lắng trong đó cả. Mình thích thì mình viết và hát thôi.

Dòng nhạc Indie là cả một kho tàng, mà trong đó người viết nhạc chia sẻ những cảm xúc chân thật nhất của mình. Họ đang kể chuyện qua những nốt nhạc rất thật của mình. Điều này đến từ chính tác giả, người viết ra những ca từ chân thật. Không vì bất kỳ một mục đích nào, ngoại trừ con tim muốn được thổ lộ cảm xúc.

Và cái gì chân thật, da diết nhất, sẽ rất nhanh chạm đến được trái tim người nghe. Bằng một con đường mộc mạc, giản dị và rất đỗi chân tình. Cảm xúc từ cuộc sống xung quanh. Không một chất liệu nào tốt bằng cảm nhận về cuộc sống xung quanh cả.

Nhưng nhạc Indie hay ở chỗ, viết về tình yêu, một chủ đề rất quen thuộc nhưng lại không bao giờ chán. Mỗi câu chuyện trong một bài nhạc là hoàn toàn khác nhau. Như mình nói thì đó đều là những câu chuyện thật của tác giả, chất liệu thật và cảm xúc thật. Nên mỗi câu chuyện đều có một cái gì đó rất mới, rất thú vị và sâu lắng. Đó là cái hay cốt lõi, sâu sắc nhất của dòng nhạc Indie này.

Vũ và đồng bọn

Vũ và đồng bọn

Nói về Vũ thì mình có hẳn một album cho anh em.

Em là ai

Món quà từ sự tự vấn bản thân sau từng ấy năm, hãy giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp nhất.

“Em là ai, là một đóa hoa đang nở, cùng mùi hương, của người yêu em…”

Lạ Lùng

Lúc viết bài này, tôi đã nghĩ là: “Có những khoảnh khắc như thế này trong đời, định đứng dậy để làm một điều gì đó có nghĩa, nhưng lại e dè từ chối bản thân. Tôi là như vậy, sự thiếu quyết đoán của bản thân làm mọi cơ hội trong cuộc sống, trong tình yêu tiêu tan hết. Trải qua cảm giác gần cô ấy lắm nhưng không chạm được, gần cô ấy lắm nhưng không sao mở lời được, chỉ thấy lạ lùng cô đến rồi cô đi, như nắng đến thì giấc mơ bay đi, đành thôi. Tôi lại ngồi nhớ em!”

Đợi

“Đợi” không phải là “chờ”, mà là “ngóng trông” một điều gì đó không chênh vênh.

Em như màu xanh mang hạnh phúc

Em buông tự do chạy với anh

Nhớ em nghẹn ngào

Nhớ em nhẹ nhàng

Xin em, thôi đừng đi, quá xa…

Đợi – Vũ

Mùa mưa ngâu nằm cạnh

Hồi con bé, đã từng rất thích những trận mưa rào lầy lụa. Lớn dần, hiện đại hơn, già cỗi hơn, thì phù hợp với những cơn mưa ngâu không nặng hạt mà cũng không bé hẳn. Cứ bình bình nhẹ nhàng như gió thoảng. Từ đó mà trong năm yêu quý nhất là đến tháng 7 lại có mưa ngâu. Vào những ngày như thế, sự nhớ nhung lại tràn về. Bất giác, nhớ lại những ngày chập chững tối, nằm ôm em ngắm mưa ngâu qua khung cửa sổ trong căn phòng tối len lỏi ánh sáng. Một cảnh tượng sến súa mà bất cứ ai cũng có thể mơ tới và tôi đã biến nó thành hiện thực. Thiếu điều là có thể đánh đổi tất cả để quay lại cảm giác đó. Hoàn thành bài hát này vào một ngày bất kì trong tháng 7. Đợi đến mùa Thu tháng 9, tặng em để em nhớ về ngày mưa ngâu. Tặng em để em sang một tuổi mới vào ngày Thu tuyệt vời nhất…

Phút ban đầu

Cả cuộc đời này, sáng tác, đây là bài đầu tiên sáng tác trong lúc hạnh phúc. Nghe có vẻ sến nhưng đúng thế thật ^^

Em là mưa

Món quà từ sự tự vấn bản thân sau từng ấy năm, hãy giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp nhất.

Đông kiếm em

Tiếp tục với cái chủ đề “sến” mà lâu lâu mình hay có cảm xúc.

Tự nhiên một hôm trời cực xấu, mình nghĩ đến cảnh mình mất luôn những thứ đẹp đẽ nhất xung quanh, cảm giác thật là vớ vẩn. Tiếp tục lại nghĩ “em” đang làm gì, “em” đang thế này, “em” đang thế nọ, hỗn độn. Nhưng thôi, cảm giác vẫn thật sự cảm xúc.

Chuyện những người yêu xa

Lòng anh nhớ bầu trời. Lòng anh nhớ những tia nắng ban mai. Anh nhớ những buổi sáng tỉnh dậy. Được ngắm em và vuốt ve em, thật lâu…

Còn Anh

Xúc cảm sẽ mãi mãi là xúc cảm, nhưng không nhất thời.

Thằng nam khóc

“Đây là câu chuyện mà mình muốn ghi lại không chỉ trong giấy vở và kí ức, mình muốn chuyển nó lên thành nhạc của riêng mình.

Tất cả nhân vật trong câu chuyện này đều có thật, Nam rất thích Phương – một tình yêu đơn phương và trong sáng, thất vọng khi không được đáp lại. Ngày hôm ấy, Nam khóc tận 3 lần.

Nhân vật Nam là một người bạn mình rất quý, nó đã dậy thì, nhưng nhìn như kiểu chưa dậy thì, uống rượu vang thì say, nhưng rất yêu quý ba mẹ! Ước mơ của nó là được trở thành một người đàn ông.

Cảm ơn mày đã cho tao cảm xúc này!”

Trên là những bản nhạc hay của Vũ mà mình suggest đến các anh em. Mình có trích dẫn nguyên bản những cảm xúc cho từng bài hát của tác giả.

Đây là những ca khúc đã giúp mình tìm lại cảm hứng nghe nhạc sau một thời gian dài quá chán nhạc. Còn nói một cách sến súa thì đây là những bài hát đã mở rộng tâm hồn mình ra một thế giới khác. Bình dị, mộc mạc nhưng sâu sắc vô cùng.

Đó là Vũ với dòng nhạc Indie. Ngoài Vũ ra, thì còn rất nhiều người khác cũng đã và đang viết những bài nhạc như thế này. Như Mademoiselle, Huy Lê, Kiên Bưởi, Hải Sâm, Trang hay Sol Bình.

Trang - với một hit rất nổi là

Trang – với một hit đang rất nổi là “Hôn Anh”

Nhạc của những người viết nhạc này quá ư là mộc mạc và đơn giản. Phải thật sự công nhận là vậy. Họ tự viết nhạc, tự hát và tự thu âm. Thậm chí chính một vài tạp âm lọt vào lại góp phần làm bài nhạc càng thêm hay.

Mademoiselle thì có 2 bài mình thích nhất là Chàng trai mặc áo xanhLoanh Quanh.

Huy Lê là Em hãy nhắn tin Đông là khi.

Hải Sâm là Em có đợi tin nhắn tôi khôngLạnh thôi đừng mưa.

Kiên Bưởi là Thế kỷ 21 buồnTại sao?.

Sol Bình là Dấu vết Ly.

Trang thì nghe bài Bài hát của em.

Riêng Mạc Mai Sương thì mình thích nhất bài (riêng bài Mơ này thì do Doãn Hoài Nam của HUB sáng tác :D).

Mạc Mai Sương trong một buổi trình diễn

Mạc Mai Sương trong một buổi trình diễn

Trên là những chia sẻ của mình về dòng nhạc Indie với một số bài hát hay mà mình đã và đang rất ghiền. Đúng ra là mình đã nghe những bài hát như thế này được hơn hai năm rồi. Không ít nhưng cũng không nhiều để chán. Hi vọng anh em sẽ thích thể loại này 🙂 Cảm ơn anh em đã đọc tới đây, hẹn gặp anh em ở những bài sau nhé!

Nguyen Hoang Phu Thinh

Hello anh em! Mình là Thịnh, hiện tại mình đang làm Business Analyst tại RBVH. Mình đang tập viết, tập đọc sách và góp nhặt những trải nghiệm trong nghề BA trên blog này. Hi vọng những chia sẻ của mình sẽ giúp ích được anh em 🙂 Read more about me