Hello anh em. Nay mình sẽ giới thiệu một cuốn sách mới: “Tuổi trẻ không trì hoãn”.

Sơ lược thì cuốn này được viết bởi một tác giả người Trung Quốc. Khoảng 300 trang. Tuổi trẻ không trì hoãn được viết theo kiểu: dựa trên hành trình của một nhân vật để chia sẻ. Cụ thể nhân vật chính của chúng ta là Hồ Tiểu Lãn. Một “lazy boy” kiêm nhân viên văn phòng lười nhác có số má.

1. Một số điểm hay của sách

1.1 Một câu chuyện “hư cấu có thật”

Đầu tiên là câu chuyện trong sách đọc rất thật. Vì mạch truyện bám theo một câu chuyện rất thật của Hồ Tiểu Lãn nên sách làm cho mình cảm thấy rất thật. Giống như tác giả đang kể chuyện, tâm sự lại vậy. Nghe tiêu đề sách thì thấy có vẻ giống các loại sách self-help nhưng cuốn này thật ra lại không phải.

Xuyên suốt cuốn sách, chỉ là kể và kể. Không giáo điều hay phê bình ai hết trơn hết troại. Thường thì các loại sách kỹ năng hay có phần tóm gọn sau mỗi chương. Tuổi trẻ không trì hoãn cũng có. Nhưng dở ẹc :)) Lý do vì phần này tác giả nói chung quá. Cụ thể như thế nào mình sẽ nói ở phần dưới. Nhưng cũng may là phần tóm gọn này ngắn, nên không ảnh hưởng lắm.

Tuổi trẻ không trì hoãn là câu chuyện kể về chặng hành trình từ một thanh niên cao to đẹp chai, thông minh, cu-te, nhà giàu, tốt bụng. Lâm vào bùn lầy của căn bệnh trì hoãn, không thể dứt ra được. Và từ đó anh chàng này đã thay đổi mình, đã chữa căn bệnh trì hoãn này như thế nào!!!

1.2 Mạch lạc, rõ ràng

Mặc dù là một câu chuyện mạch lạc từ đầu đến cuối. Nhưng các phần được tác giả trình bày rất cụ thể và rõ ràng. Nổi bật nhất là biểu hiện của trì hoãn là gì. Các “biến chứng” qua từng giai đoạn. Và cuối cùng là các phương pháp chữa bệnh mà Hồ Tiểu Lãn đã áp dụng. Hứa với anh em là ai trong chúng ta đều mắc bệnh trì hoãn. Cái quan trọng là mình có nhận ra hay không. Và bệnh nó đang ở mức độ nào rồi? Đọc Tuổi trẻ không trì hoãn, anh em sẽ có câu trả lời ngay. Vì sao?

Vì tác giả nêu ra cả tấn biểu hiện của nhân vật chính. Từ lúc sáng ngủ dậy. Cho đến đoạn lăn lê bò trườn lên công ty. Rồi thế nào là cách làm việc của một sư phụ trùm trì hoãn. Rồi về nhà làm cái gì đầu tiên, cái gì sau cùng. Bay về tới nhà bật tivi hay nằm dài trên giường. Hoặc ngay đến cả việc lười cả tuần không chịu đổ rác (giống tui, mà giờ đỡ rồiiii).

Chưa hết, đó chỉ là những biểu hiện nhỏ, tác động trực tiếp đến cuộc sống, nhưng chưa phải là ngay lập tức. Kinh khủng hơn là tác giả nói sâu sa hơn về biểu hiện của “căn bệnh hiện đại” này. Nó đang dần cướp lấy cơ hội của anh em chúng ta @@ Ngay chính từ những việc nhỏ. Cứ từ từ, từ từ, từng việc, từng việc nhỏ. Mưa dần thấm lâu. Hồ Tiểu Lãn là mình chứng rõ nhất trong cuốn sách. Lúc đọc có thể đôi lúc anh em sẽ thở phào nhẹ nhõm vì đó không phải là mình. Đơn cử như việc hằng ngày như soạn slide present trên công ty, hay đơn giản là việc đổi bộ quần áo mặc quá chật. Tất cả đều ảnh hưởng đến cuộc sống của nhân vật chính. Dù nhanh hay chậm mà thôi.

1.3 Có nhiều phương pháp cho anh em thử

Nói đến cách mà Hồ Tiểu Lãn làm thế nào để vượt qua được căn bệnh trì hoãn này thì sách có quá nhiều phương pháp cho anh em lựa. Chặng hành trình của thanh niên này gặp không biết bao nhiêu người. Có người thì tích cực, người thì tiêu cực.

Thậm chí thanh niên này còn có một hội chuyên: lười biếng, bê tha, nhết nhác, cẩu thả các kiểu. Hoặc là cô bạn gái lúc trước mập ù, giờ thành hot girl chân dài giám đốc của một công ty xịn. Mặc dù có một vài chỗ nghe hơi chém, nhưng quan trọng nhất là ở các cách mà tác giả đưa ra. Có thể đối với người này nó hơi lý thuyết, nhưng đối với người khác thì lại phù hợp. Nên anh em cứ cân nhắc nhé.

Ví dụ một phát cho xôm. Cái này ví dụ thôi chứ không phải spoil nha anh em :)) Thường thường thì anh em hẹn bạn bè, gái gú cà phê thì thường là hẹn ở một mốc giờ nào đó. Ví dụ: “Sáng mai 9g00 cà phê nha mậy”, hoặc là “Nhớ chiều nay 3g00 có mặt nha”, đại loại vậy.

Thì người được hẹn hiểu là: à đúng 9g00 phải có mặt, quá 9g00 là bị trễ, tới trễ nhiều quá là bị bật loa nghe mệt mỏi lắm. Nên thường thường anh em sẽ khá là bị “áp lực” cho việc này.

Cuốn sách này nói rằng: mình càng chú tâm vào giờ hẹn, càng áp lực sợ trễ bấy nhiêu, thì mình càng trễ hẹn thật sự bấy nhiêu. Thiệt luôn. Như mình hễ hôm nào sợ trễ, chăm chăm vào giờ hẹn, bổi hổi bồi hồi chân tay, là xác định luôn luôn trễ. Mặc dù đã canh giờ rất kỹ. Lý do chủ quan có, chủ yếu từ tâm lý. Lý do khách quan cũng có, ví dụ như kẹt xe hoặc đang chuẩn bị đi thì mắc ị chẳng hạn :)) Do đó, để giải quyết thì tác giả đề xuất 1 cách rất hay: thay vì hẹn một giờ cụ thể thì hãy hẹn bằng một khoảng thời gian.

Thay vì “Sáng mai 9g00 cà phê nha mậy” thì hãy hẹn “Sáng mai khoảng 9g00-9g20 có mặt cà phê nha mậy“. Ưu điểm là đỡ tạo áp lực cho anh em, làm cho anh em đỡ quắn. Có nhiều lựa chọn hơn để không bị trễ. Mình đọc xong đoạn này, nghĩ lại thấy cũng hay. Nếu mình là người được hẹn, thì cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Túm cái váy lại, Tuổi trẻ không trì hoãn có 3 ưu điểm như sau:

  • Chuyện kể thật, dễ đọc.
  • Nhiều phương pháp. Hi vọng là anh em lụm lặt được một vài phương pháp phù hợp.
  • Là cơ hội để anh em soi xét lại bản thân qua tấm gương phản chiếu Hồ Tiểu Lãn.

2. Điểm trừ của sách

2.1 Chưa sâu lắm!!!

Khen thì cũng có chê. Nếu đánh giá thì mình cho cuốn này tầm 6.5/10 thôi. Vì nội dung thật sự chưa sâu lắm. Kiểu anh em nào mà lười, đọc cuốn này trông chờ vào một cái gì đó cụ thể giúp mình hết lười hoặc chuỗi các best practice cụ thể thì còn khuya luôn. Đây không phải là sách self-help. Và cuốn này nên là vậy.

Vì sao mình nói chưa sâu?

Một là lý do ở trên, phần đúc kết quá hời hợt và quá lý thuyết. Khuyên chân thành là anh em đừng đọc đúc kết sau mỗi phần, tốn thời gian lắm. Giống như nói ăn kẹo thì sâu răng rồi đi đúc kết lại là: “Ừ, đừng ăn kẹo, ăn kẹo là sâu răng đó nhaaa”, kiểu vậy đó. Mình cũng không trông chờ gì nhiều ở phần đúc kết. Vì đây không phải sách kỹ năng, nên cũng không quá phức tạp hay nhiều kiến thức lắm để đúc kết. Mà đơn thuần Tuổi trẻ không trì hoãn chỉ là một câu chuyện nhẹ nhàng, đơn giản và chân thật. Để anh em tự soi xét lại bản thân mình thôi :3

Thứ hai là sách này nhắm đến nhiều đối tượng quá. Vì sao lại nói vậy? Hầu như tác giả đều kể biểu hiện và cách phản ứng của nhân vật từ lúc cha này còn là sinh viên, đến khi đi làm rồi cả lúc chuẩn bị quen bạn gái luôn. Nói chung là rất phong phú, đa dạng. Nhưng nhiều quá cũng không tốt. Mình thấy hơi bị nhồi, nhưng lại không sâu. Đọc vậy rất dễ bị lướt nhanh, nhưng đọng lại thì không nhiều.

Tuổi trẻ không trì hoãn kể về chặng hành trình từ bỏ thói quen trì hoãn của nhân vật chính. Nhưng lại không nói rõ quá trình chuyển đổi đó như thế nào. Tác giả nói thực trạng và giải pháp là chủ yếu. Mặc dù có nói cách mà Hồ Tiểu Lãn áp dụng rồi kết quả thay đổi ra sao. Nhưng có lẽ chưa đủ phê. Nên mình thấy cuốn này chưa được sâu cho lắm. Như mình nói ở trên thì Tuổi trẻ không trì hoãn phù hợp để anh em đọc rồi tự soi xét, chấn chỉnh bản thân. Sau đó, là lụm nhặt những phương pháp phù hợp cho bản thân rồi tự áp dụng thôi.Nhiêu đó là quá good rồi (y)

2.2 Dễ chán quá, ngáp dàiiiiii……!!!

Điểm cuối cùng là dễ chán. Vì là đi kể chuyện. Mà kể chuyện rất đời thường. Câu chuyện lại không nhiều tinh tiết hấp dẫn nên dễ chán là đúng rồi. Đọc cứ cảm thấy mạch truyện cứ bình bình, tàn tàn sao đó anh em. Đây là điểm mà mình thấy tiếc nhất ở cuốn này.

Tóm gọn, Tuổi trẻ không trì hoãn mình đánh giá 6.5/10. Không phải loại sách phải đọc một lần trong đời gì ghê gớm lắm. Nhưng đọc cũng sẽ rút ra nhiều điểm hay. Quan trọng là mình muốn đọc lúc nào mà thôi.

Trì hoãn thì ai cũng có. Quan trọng là ít hay nhiều thôi. Như mình cả nửa tháng nay lười gần chết, không lên nổi một bài :)) bài viết thì để nháp đóng bụi dày cui. Thật ra là cuốn này mình đọc xong cách đây 3-4 ngày gì rồi. Nhưng lười biếng quá nên chưa chịu lên bài ngay. Nên giờ review lại sẽ không suôn cho lắm. Lần sau đọc xong là làm phát 1 bài review luôn, vậy mới máu, mới có cảm xúc, đọc nghe mới êm tai. Mà muốn được zị thì phải bỏ tật lười biếng kinh niên, bỏ tật trì hoãn.

Thiệt ra là anh em thấy đó, đọc xong cuốn có tựa đề hoành tráng con bà hai bán bánh tráng: “TUỔI TRẺ KHÔNG TRÌ HOÃN” mà đọc xong vẫn thấy trì hoãn như bình thường :)) Không chịu viết review ngay. Chén cũng chưa rửa. Rác cũng chưa chịu đổ.

Nên nói gì thì nói, đọc sách xong là phải áp dụng ngay phương pháp. Đâu đó thì đọc sách chỉ mong có thêm hiểu biết với nhiều góc nhìn. Chứ đọc xong chưa chắc thay đổi được gì ngay mà đúng không 🙂

Thôi hẹn anh em ở bài viết sau nhé. Công việc thì mấy nay cũng đang đóng dự án thôi, nên cũng chưa có nhiều cái mới để kể cho anh em nghe. Quay lại topic BA thì để mình xem thử mấy nay có gì hay ho sẽ viết cho anh em cùng đọc. Dạo này để topic chính của blog đóng bụi hơi lâu rồi, kaka. Bye anh em nhé!!!

Nguyen Hoang Phu Thinh

Hello anh em! Mình là Thịnh, hiện tại mình đang làm Business Analyst tại RBVH. Mình đang tập viết, tập đọc sách và góp nhặt những trải nghiệm trong nghề BA trên blog này. Hi vọng những chia sẻ của mình sẽ giúp ích được anh em 🙂 Read more about me